Giấc Xuân Thức Muộn

User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

tùy bút Phạm Tương Như

Xanh trời chim én dệt Xuân. Chim tha nắng mới rải mừng bình minh. Gió qua thổi mát lòng mình, khẽ khua nhả nhạc bài tình ru cây, lá cành có chứa hồn mây, nghe chừng phiêu lãng thả bay theo rừng. Biếc xanh lá mới rưng rưng uống bao giọt nắng, hạt sương đầu ngày. Hôm nào ai nói chia tay, văn thơ còn nét trang đài trao nhau. Câu văn còn đọng sắc màu, câu thơ cột ý, nối giao tình đầy. Ngỡ rằng gió sẽ đưa mây, bạn đi nhớ cũng bay bay theo cùng. Thì thôi chút kỷ niệm chung, đem hong nắng gió phơi chùng chỉ treo...

 vanbut

Ai ngờ thuyền đã bỏ neo, khoang trăng đầy tình cảm, gieo mộng đời. Mới hay trong cõi thơ người cũng còn có chút hồn tôi ẩn mình. Thơ văn vốn dĩ hữu tình, giúp tôi với bạn vui tinh tế người. Tôi chưa học hết chữ Đời, chỉ mong gặp gỡ chung vui thân tình. Đọc bao văn vẻ bạn mình, thấy tôi, thấy bạn cùng nhìn... về Tâm. Con tim chắc biết nẩy mầm, gieo thơ phổ nhạc, nụ văn khoe đời. Ai bảo "văn tức là người"! Riêng tôi chỉ gửi nụ cười thơ văn. Cám ơn chút bẽo tình gần, tốn bao công sức, thời gian bạn về. Tiệc Xuân Văn Bút hội hè. Đêm "tiền hội ngộ" bạn bè du xuân. Hồn chiều gió nhẹ bâng khuâng. Gặp nhau tay bắt, lòng lâng lâng mừng. Quí nhau như thể đã từng, đã là tâm đắc từ chung diễn đàn. Bạn về là những đời văn, đời thơ, đời nhạc ngân vang đời thường. Bạn về rất đổi thân thương... Ở trong dáng nữ... văn chương mượt mà... Lòng tôi có chút thướt tha từ tà áo lụa, từ nhà thơ văn... Từ xa về... có mấy "chàng"! Ngày xưa đánh đấm, dấn thân chiến trường, cùng tôi còn lại vết thương, nay dùng ngòi bút vạch đường đấu tranh. Chiến trường đã có lằn ranh, những mùa lửa đạn in hằn trong tim. Văn thơ xác quyết ý tìm Tự Do, Dân chủ là niềm khát khao. Biết rằng phải tốn máu đào, xưa nay vẫn thế anh hào hy sinh...

PTN1

Dư âm hội ngộ còn nguyên, ý tình thanh sắc hữu duyên hữu cầu... Huy Tâm văn vẻ thanh tao, post vào youtube biết bao ảnh hình. Khen người khéo vẽ lòng mình, lời hay ý đẹp chí tình quân dân. Cám ơn các bạn Không Quân, từ xa về lại, chung tầng số vui. Nhiếp ảnh gia, Ka Ku (KQ) tui. Đa tài và cũng yêu đời nghệ nhân. Mai Thanh Truyết, TS đàn anh, báo Thế Giới Mới sẵn dành mấy trang ảnh màu tường thuật miên man. Thanh Nga Hoàng thị "điệu đàng" cảm Xuân, bài văn rớt ở lưng chừng, lửng lơ cảm xúc song phương đi về. Phải văn là một cõi mê? Và thơ cũng chỉ tìm về giấc mơ? Nên chi người phải thẫn thờ, nhớ tình văn nghệ, nhớ thơ, nhớ người.... Thu Nga riêng một góc trời, truyền thông, văn, truyện, thơ... ngời đấu tranh! Tường trình SBTN, chọn phần hào khí... tin nhanh loan truyền. Hội Văn Bút giữ bản quyền, Tin Văn góp mặt văn trên xứ người... Hoài Niệm mạnh ý, thật lời... thơ văn đôi lúc... giỡn chơi đó mà! Yên Sơn, Vĩnh Tuấn... viết ra. Có khi muốn để người ta yêu đời... Thôi thì mình cũng nổi trôi... như môi hôn má những hồi nhớ nhau. Những ngày lính, gọi mầy, tao. Giờ cùng sở thích biết bao ân tình. Songthy thơ đẹp, dáng xinh, tính tình hiền hậu... như hình nàng thơ. Ghẹo tôi sống để ngẩn ngơ, đưa tay "móc túi lấy thơ" dễ dàng. Thưa rằng "móc tiền còn ham", "móc thơ" càng khổ, biết làm sao in. Không tiền nên phải nín thinh, bất tài chỉ biết "rung rinh"... cái đời!

PTN

Cám ơn tất cả bạn, tôi! Vẫn còn bắt nhịp bên trời giao lưu... Linh Vang, Thiên Lý... vi vu bay về phương ấy biệt mù còn vui. Đọc thơ ngôn ngữ chín mùi, khiến Dương Thượng Trúc lui cui post bài. Trang web vanbut càng hay.... văn, thơ, nhạc, họa vườn tài nở hoa. Còn đây mấy nỗi xa nhà, ai đem đổi lấy câu ca tiếng đàn. Vũ Khoa tính hơi ngang ngang, phổ bao nhiêu nhạc bạn vàng càng thương... Trời cao có những con đường, mây trôi gió thổi vấn vương rụng đầy. Có khi lòng tôi là mây, mây đọng thành nước ngắn dài sợi mưa. Ôi thôi hạt nước mắt vừa khóc cho vận Nước Non chưa yên lành. Ô kìa chim múa lanh chanh, hát quen tiếng Mẹ trên cành cây xưa. Có khi lòng tôi là trưa, ôm hôn lá nõn Xuân vừa ngất ngây. Tôi chờ ngọn gió rung cây, rớt bao giọt nắng đong đầy mắt ai? Gió qua, lá hát thơ ngây, đời tôi viễn xứ hồn đầy ước mơ. Mây hay ngàn lá thả thơ để tôi chết lặng bên bờ sông xa. Tay ai thả gió đôi tà áo xưa ru mộng mượt mà... thơ tôi... Biết đâu con bướm bồi hồi, cánh hoa nở muộn lẻ loi bên đời. Cớ gì trời đất chơi vơi, câu thơ thức trắng nhớ người quắt quay...

PTN2

Chiêm bao ngay giữa ban ngày, giấc Xuân thức muộn mới hay lỡ làng. Cuộc vui hội ngộ đã tàn. Nhắn Songthy với chị Hoàng Thanh Nga: "giăng mơ anh lưới cái già, cây xanh lá nõn... đơm hoa hồn mình, lá hoa cần một chút tình, thì thôi ta cũng... cựa mình... trổ hoa". Hai nàng cười cái hồn ma, tiêu diêu rối vạt nắng tà "liêu xiêu, như tô canh hẹ chan chiều..." như là "vạt áo thả diều lên cao". Trời ơi! Đã bảo chiêm bao... Cũng may còn chút lao xao tình người. "Giấc Xuân thức muộn" bên trời. Mềm lòng nhớ bạn cùng thời thơ văn.... Tìm tôi trong cái hữu bằng, thấy chung chí hướng... thênh thang biển trời...

Tôi đành lỡ hẹn thơ tôi, sang năm tiếp nối những lời lăng nhăng. Lặng nhìn mấy áng mây giăng, cho tôi gửi bạn mấy hàng trời xanh. Nhìn hình tôi thấy trong tranh, vẳng nghe tiếng bạn quẩn quanh thơ người...

Phạm Tương Như
Houston, 18/03/2016

Category: Văn

Bài mới nhất

Who's Online

We have 24 guests and no members online

Visitor Counter