Như Phong / Lời Tình Muộn Trong Đời Du Tử

User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

kiu

      Thành phố Houston sáng nay trời rất lạnh. Tập bản thảo thơ Như Phong càng giá buốt hơn, những con chữ đánh thức từng cơn buồn, nhập tâm tôi, như lời gọi khan cuộc tình muộn. Muộn màng tựa chiếc lá cuối cùng bay theo ngọn đông phong vào miền cô đơn miên viễn “lòng buồn cuốn lá cô đơn, nghe mưa ướt dột từng cơn nhớ người, đêm về cắn kén mồ côi, con tằm gặm nhấm hồn tôi nát nhầu”
      Như Phong không phải là tên tuổi lạ! Dù tuổi đời anh còn khá trẻ, nhưng thơ Như Phong đã chững chạc, giới yêu thơ cũng quen tiếng thơ phát xuất từ tim óc chân tình có khi nhẹ nhàng như phiến lá bay, có lúc u uẩn, đau đáu thương tích tưởng chừng con tim đã bao lần rách nát.  

                   

Như Phong còn là nhà Thư Họa với nét bút lông rồng bay phụng múa. Anh tạo cho mình một thế giới rất riêng qua nét mỹ nghệ tài hoa, khiến những câu thơ lẻ của bạn bè trở thành cõi chung cho người thưởng ngoạn. Tâm đạo cũng giúp anh dâng hiến cho đời những áng văn chương đầy triết lý. Anh quan niệm đời người như kiếp du tử trần gian

Nửa mảnh trăng treo góc trời lơ lửng
Như mảnh đời người du tử đi hoang

      Thật ra đời trăng còn có quĩ đạo, chỉ đời người chẳng định hướng tương lai… và đời tình lại càng khó biết được ẩn số mai sau

Ngẩng đầu nguyệt khuyết treo ngang*
Nâng ly đối ẩm ngỡ ngàng nhìn nhau

 
     Ta thử lắng lòng cùng Như Phong nghe kinh để biết tâm đạo của chàng thi sĩ đất Thần Kinh, một nơi chốn, một vùng đất đầy huyền bí, lòng người thầm kín, nỗi lòng lãng mạn đa tình cũng được gói giữ riêng tư:

Ta ngồi lặng giữa đêm sâu
Mà nghe máu chở muộn sầu về tim
Lời kinh vẳng xuống diệu huyền
Bên kia bờ giác, ưu phiền bên ni
Phật ngồi tịnh tọa từ bi
Ta ngồi đếm những sân si hải hà.


Người thơ Như Phong tâm nguyện sẽ dùng ngòi bút thay thanh kiếm thép để vẽ hướng đi thương yêu, đầy tình người đối với muôn loài, vạn vật. Ngòi bút sẽ ru êm theo hướng đi ca dao, tạo dặm trường văn hóa để mọi người cùng bước tới, tay trong tay, lòng nối lòng gieo rắc tình nhân ái  cho mỗi cuộc đời thêm dễ thương và đáng sống:

Nếu ngòi bút là lưỡi gươm thiêng
Sẽ không còn xương rơi máu đổ
…………………………….
Và thơ văn là chiêu thức vô hình
Là sức mạnh từ bỏ vô minh
Sẽ không còn khổ đau trần thế


      Như Phong được biết như một bạn văn vô cùng hiếu khách, tự tin và rất nhiệt tình. Nhà anh luôn là điểm hẹn của các Văn Nghệ sĩ lâu lâu có dịp gặp nhau gieo thơ thả nhạc, thù tạc thâu đêm suốt sáng.  Nàng thơ hiền từ của anh cũng chiêu đãi các bạn văn ân cần, thân thiết:

Chén tương phùng đối ẩm bạn ta
Ngày xưa hào kiệt ,nay là lưu vong
………………………………
Bạn ta cạn chén đi thôi
Được, thua, vinh, nhục, ôi thôi! Cũng đành

     Những lần đối ẩm cùng Như Phong, ta sẽ nghe anh ngâm ngợi những vần thơ viết cho quê hương thống khổ. Nhà văn Doãn Quốc Sĩ hướng dẫn chúng ta qua một đoạn thơ trăn trở tiêu biểu của Như Phong:

Xin hãy hát giùm quê hương tôi
Bài hát tự do, ấm đậm tình người
bài hát tự do cho người tù tội
mất quyền sống làm người
ngay trên đất quê hương


        Nói đến thơ Như Phong là chạm vào công trình tim óc, thơ như mạch sống nối tiếp, đầy ắp suy tư. Thơ như cuộc tình muộn đầy yêu thương tiếc nhớ và những ước muốn đã thành hạt mưa tưới lên những khát vọng ấp ủ bao tháng ngày:

Mai thức dậy ta đón mặt trời
Ta sẽ hôn em lên vùng tóc nhớ
Hạnh phúc ngập tràn qua từng hơi thở
Thịt da thơm mời gọi ái ân về

Để rồi:

Khói thuốc vo tròn, khói đời cay mắt
Ta khóc đời ta hay khóc tình em???

      Bởi vì em ta làm thơ. Em mãi là linh hồn ta nhé! Linh hồn là linh hồn thơ. Hồn thơ chỉ để dâng hiến cho em! Thật tuyệt vời hình tượng trái tim si tình trong hiện thể Như Phong! Chính nhờ những trải nghiệm đời thường, sự chí tình nhập cuộc, ham sống khiến thơ Như Phong hàm chứa  bố cục tròn đầy và đủ sắc màu trong vườn thơ tình bao la bát ngát.

Em hiện hữu nên lòng ta tục lụy
Đường nhân gian… ừ nhỉ rất mênh mông
…………………………………………..
Mai có lẽ trời sẽ bừng cơn nắng
Biển sẽ xanh và sóng sẽ reo vui
Em cũng thế sẽ hát lời tình tự
Quàng vai nhau  cho ấm cuộc rong chơi
………………………….
Em muôn thuở đọa đày ta hành khất
Bởi vì em ta làm kẻ tình si!

     Từ khi có con tim là đã có tình yêu! Phải chăng tình yêu và tình thơ là một cặp tình nhân! Và ngọn gió biết hát lời tình tự, nhánh lá lắt lay rung động, bồi hồi:

Em vẫn mãi là nhân tình diễm tuyệt
Là hương đời gieo mầm sống cho ta
Là lời thơ vang âm điệu thiết tha
Là tiếng gió ru tình vào mộng mị

Mộng mị chính là khát vọng ái ân, là nhịp tim réo gọi thịt da cho cảm xúc dâng tràn:

Ta sẽ mang về tia nắng ấm
Sưởi lên môi em những ngọt ngà

      Người tình của Như Phong ơi! Tôi không biết tên Người. Tôi không biết tên cuộc tình vì tôi đã dửng dưng với thời gian. Những cụm mây sầu muộn đã thành mưa sướt mướt.  Mặc cho người gót son chạm nhẹ thảm cỏ yêu đương hay gót hài gai nhọn giẫm bừa lên lạc thú đau thương.  Bước chân tình yêu và sự quay lưng của quá khứ trong thơ Như Phong đã làm ngợp hồn tôi. Hình như Anh vô tình “RU”  giùm nhiều người lời tình muộn màng. Yêu để hụt hẫng! Nhớ để khổ đau!

Ôi ! Lời tình mật ngọt
Chết một đời đam mê
………………………….
Hôm qua em bật khóc
Lệ đời hóa hạt sương
Ta nằm nghe lệ đá
Khóc ngàn năm tình buồn

        Ngoài trời hạt mưa đã quằn quại trên những phiến lá không còn đủ xanh và tình yêu sẽ nhuộm vàng màu lá. Gió sẽ cuốn lá bay đi và tình yêu sẽ trọn đời tìm cội. Tình yêu ơi! Hãy ngủ đi giấc nồng nàn:

Ru em lời tình muộn
Trên đong đưa ngàn năm
Ru em lời tình mộng
Ngủ đi giấc nồng nàn


*chữ in nghiêng là thơ Như Phong

Phạm Tương Như: TTK / VBNHK
Cuối Thu 2014

 

 

Category: Văn

Bài mới nhất

Who's Online

We have 59 guests and no members online

Visitor Counter