Lưu Nguyễn Từ Thức / Thơ Như Nỗi Đau Trên Da Thịt Quê Hương

User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

Tháng tám trời Houston đang vào Hè rực rỡ những màu hoa myrtle trắng, hồng, đỏ khắp các nẻo đường. Nhiều dữ kiện nóng bỏng trên thế giới và Việt Nam đang xảy ra gây hoang man trong lòng người Việt tỵ nạn Cộng sản. Đầu tháng tám, trụ sở Cộng Đồng Người Việt Quốc gia tiếp đón nhóm diễn giả Việt- Học đến từ San Jose thuyết trình đề tài năm mươi ngàn năm Việt Tộc, nữ diễn giả Vĩnh Thanh Thảo với giọng hát cao vút, mạnh mẽ kể lại sự tích cội nguồn Rồng Tiên của dân tộc Việt. Tôi giật mình khi biết bài hát phổ từ thơ Lưu Nguyễn Từ Thức mặc dù tôi đã được đọc bài thơ “Tìm Lại Cội Nguồn” từ lâu lắm.

Thuở nước non đắm chìm bão lửa Năm mươi con theo cha ra khơi Cha Lạc Long lòng đau quặn thắt  Nhìn đàn con thất tán muôn nơi. * Người thơ Lưu Nguyễn Từ Thức rất hãnh diện là dân Việt với tinh thần đoàn kết “Hội nghị Diên Hồng”, từng chiến thắng giặc thù phương Bắc qua các triều đại Đinh, Lê, Lý, Trần cho nên:

Mẹ Âu Cơ ngóng đợi đàn con. Đàn con yêu tìm lại cội nguồn.  chắp cánh bay tìm về tổ Lạc.  Đem trí nhân dập lửa bạo tàn. Và  Bọc trăm con rạng giống Tiên Rồng.  Bốn biển năm châu vừng thái cực.  Muôn năm nước Việt rực trời Đông. (Tìm lại cội nguồn)*.  Phải chăng vừng thái cực người Việt tỵ nạn Cộng sản đang ở khắp năm châu với tinh thần hiếu học, chăm chỉ, mau thích nghi hoàn cảnh là ngọn đuốc sáng rực trời Đông? Nếu truyền thuyết Âu Lạc là huyền thoại thì Tiến sĩ Nguyễn Minh Triết, tên khai sinh của LNTT còn kể chúng ta nghe “Chuyện Thánh Gióng” như là sách lược chống giặc Ân của vua Hùng. Anh viết rất nhiều bài biên khảo giá trị khác, nhưng tôi mê nhất là những tìm tòi tâm lý và đời sống của những nhà thơ Việt Nam mà “Bệnh của hồn và thơ Hàn Mặc Tử” cũng như  những chặn đời điên mê trong thơ Bùi Giáng là những rung cảm từ tim óc của người làm thơ với người thơ, của mưa hiểu mây, của cây hiểu lá.

alt

         Từ lâu lắm tôi quen biết Nhà thơ Lưu Nguyễn Từ Thức qua những bài thơ đăng tải trên các tập san, tạp chí, CD thơ diễn ngâm, thơ anh như tiếng rao quạnh quẽ từ tâm thức của bậc tri thức trước cảnh quốc biến, gia vong. Thơ muốn khơi dậy niềm tự hào dân tộc. Đường thơ đi soi sáng bước chân Tiên tổ giống nòi. Có lẽ từ sâu thẳm tâm hồn anh luôn nghĩ về quê hương và dân tộc nên dù anh đang đi đâu, làm gì, anh cũng quay quắt… nhớ nhà! Nếu bảo khách ly hương luôn mang theo một chút quê nhà thì với người thơ LNTT, anh mang luôn tình hình đất nước, nỗi thống khổ của nhân dân mình, dù là người ở lại hay người vượt biển, vuợt biên. Thử tưởng tượng chúng ta đang nghỉ hè trên du thuyền, bạn sẽ làm gì? Ăn uống? Xem show? Bài bạc chút chút? Người thơ  LNTT có khác chúng ta.  Anh nhìn vào đêm đen, mưa gió, sóng gào để đau đớn cùng “người di tản buồn”:

Bao người liều mạng tìm đường sống. Hơn chôn đời giữa chốn cùm gông. Triệu người đi, bao người tới bến? Và kinh hoàng  hơn  nữa:  Xa xa trên sóng như phảng phất.  Bóng dáng oan khiên những con thuyền. Tiếng cười hải tặc- Hồn trinh nữ. Khóc cùng dân tộc mãi truân chuyên  (đêm Cacribbean…)*

          Có lần tôi đến văn phòng của phu nhân nhà thơ LNTT, được Chị biếu CD thơ diễn ngâm của anh.  Tôi ngâm nga mấy câu thơ tình chín muồi và ngọt lịm ngôn từ của chàng khiến nàng rất đổi ngạc nhiên và hỏi “Sao anh  nhớ,  mà thơ buồn quá phải không anh?“ .”Vâng! Làm sao cho khỏi chạnh lòng khi kỷ vãng đã là một đời khác đầy tiếc nuối . Thưa Chị!”. Ta hãy nghe “Thoáng Sài gòn” của chàng cựu sinh viên trường luật “Nhớ chốn xưa một thời hoa mộng. Tiếng mưa rơi khơi dậy trời mơ. Thoáng Sài Gòn chan chứa tình thơ.  Trời quá khứ tràn đầy tâm tưởng”“Thoáng Sài gòn sân trường đại học. Nụ hôn đầu tha thiết trao nhau...”*  Sài gòn dù đổi chủ thay tên, nhưng lá me vẫn bay qua chiều kỷ niệm, nắng gió vẫn chờ tà áo nữ sinh nên ngăn nhớ của người thơ vẫn còn nguyên khung rêu của thời tóc áo ủ hương. “Thoáng Sài Gòn trầm tư khắc khoải. Biển nhớ sông thương chảy về nguồn” (Thoáng Sài Gòn)*. Chảy về nguồn  hay trôi mãi về xa? Mưa Houston  nhớ mưa Sài gòn. “Thành phố xưa mưa nhớ mưa thương. Đời cô lữ dặm trường mưa lũ. Mưa quê nhà hồn mãi còn vương”*. Mưa làm nón lá che nghiêng. Mưa làm ướt cả hàng hiên ai chờ. Mưa nằm cuốn kén mộng mơ. Mưa rơi ướt dột vần thơ nhớ người… Quả vậy! Thơ LNTT là hơi thở của phổi, máu chảy của tim nên vần điệu giao hòa tuyệt bích, cảm xúc rất thực, rất đời: “Mưa Sài gòn còn thương còn nhớ. Mưa Houston chẳng đợi chẳng chờ. Mưa ơi cho đến bao giờ. Ta tìm lại được trời thơ thuở nào” (Mưa Houston nhớ mưa Sài gòn).*

         Người thơ LNTT tốt nghiệp Luật, Cao học hành chánh trước khi vào Thủ Đức. Anh du học Hoa kỳ, đậuTiến sĩ điện toán và trở thành người tỵ nạn bất đắc dĩ. Những trải nghiệm đời sống phong phú và sự bén nhạy tâm tưởng, ngôn ngữ làm nên bố cục tròn đầy cho thơ anh. Trong khi kiến thức phổ thông giúp anh hoàn tất những biên khảo giá trị thì nỗi nhớ quê hương đưa anh về lại bến sông xưa, khu vườn cũ, cánh đồng biếc cỏ, lúa chín vàng miền sông nước phù sa. “Những đêm một mình thơ thẩn. Trong ánh đom đóm lập lòe.  Nhà ai đèn dầu hiu hắt. Nhạt nhòa sau mấy hàng tre”*. Nỗi nhớ đã trở thành niềm riêng, chảy mãi trong dòng sông ký ức, khiến nhà thơ phải thở dài: “Tất cả giờ là dĩ vãng. Bơ vơ lạc lõng xứ người. Những chiều quê xưa thân ái. Vương vương giữa giấc mộng dài“ (Những chiều quê xưa)*.

          Nếu thơ tình của LNTT buồn như con nước lững lờ chảy qua bến nhớ thì thơ đấu tranh của anh là ngọn lửa hồng trui rèn sắt thép thành gươm. Lửa sáng rực Gò Đống Đa. Lửa âm ỉ rừng núi Mê Linh. Lửa cháy trên cọc nhọn  Bạch Đằng giang: “Lửa reo vui. Giọt nước mắt bồi hồi. Trên má Mẹ một đời khổ lụy. lửa đằng đằng khí thế. Tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại. Quyết lên đường. Làm lại lịch sử quê hương” Ôi! Lửa! Lửa! Lửa đã bừng khắp bốn đại dương. (Lửa cho quê hương)*

         Nhiều lần đi biểu tình, đêm thắp nến ở Houston, chúng ta thường gặp anh và phu nhân trong đám đông. LNTT không tham dự chỉ để góp mặt hay xoa dịu lòng mình. Anh để lửa của quần chúng, ánh sáng lập lòe ngọn nến đấu tranh thành “những bước chân Việt Nam." Bước chân từng băng biển, vượt rừng tìm Tự Do. Bước chân đi dựng cờ khi “sơn hà nguy biến” Những bước chân đi dập dồn như sóng…. Những bước chân đi giữa rừng biểu ngữ. Miệng hô to lời đối kháng giặc thù. Niềm vui tôi rộn ràng trong lồng ngực. Tuổi trẻ này sẽ sống mãi muôn thu”* Bước chân tuổi trẻ lên đường xây dựng tương lai dân tộc. Bước tới ào ào như  “Tiếng sóng biển Đông” “Sáng nay, đi giữa những nẻo đường Houston. Mà nghe lòng dậy sóng. Sóng Bạch Đằng vang dội buồn tim”*

        Tiếng sóng biển Đông vang vang “Tiếng ca lịch sử Việt Khang”  “Tiếng em hát mang đầy sức sống. Vượt trùng dương vang vọng muôn phương. Nghe em hát bao tim vô cảm. Bỗng đậm đà tình yêu quê hương. Tiếng em hát lời kêu của Mẹ. Con dân Việt hợp sức chung lòng. Việt Khang ơi, tiếng ca lịch sử. Việt Khang ơi, xứng danh Tiên Rồng!* Trên đầu sóng bạc quanh vùng hải đảo như còn tiếng kèn thúc quân, rồi lập lòe ngọn nến ghi ơn “…Toàn vẹn biên cương niềm kiêu hãnh. Lịch sử ngàn năm giữ nước nhà. Hải đảo sóng xô cơn ấm lạnh. Vang vang pháo lệnh Ngụy Văn Thà!”

     Cõi thơ LNTT đầy sắc màu, đánh động được tâm thức, gợi nhớ, làm trăn trở nỗi lòng khách đọc, người đọc cảm được ngôn từ phong phú, vần điệu mang âm hưởng để dễ dàng trở thành tri kỷ. Thơ anh như tấm gương mờ ẩn hiện góc đời quá khứ của mỗi chúng ta, có khi thật trầm lắng như người đã mất trắng quê hương, có khi sôi nổi, bừng lên sức sống muốn đòi lại những gì tiền nhân đã xây dựng. Một đằng êm ả như con suối nhỏ, một đằng sỏi đá, man man như núi rừng. Vậy mà khi kết lại thành tranh chúng ta thấy có bóng chính mình trong từng gam màu sắc.

     Cám ơn tiếng thơ riêng của LNTT đã phối âm thành bản nhạc chung cho tất cả con dân Việt, hát để đồng cảm và tìm lại chính mình.

 

Phạm Tương Như
“Quán Chiều“  Hè 2014

*Chữ nghiêng là thơ LNTT

 

 

 

 

Category: Văn

Bài mới nhất

Who's Online

We have 32 guests and no members online

Visitor Counter