Tâm cảm thay lời bạt

User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 
 
Phạm Tương Như: cánh thơ bay bổng
 
Ta thắp ngọn đời ly hương khách lữ
Mài ngọn bút cùn thả chữ tri ân…*

       Là ơn mỗi sáng có thêm ngày nắng mới, ơn mỗi đêm có dáng nguyệt tròn để cho người biết yêu người mãi mãi và cho người thơ giữ mãi lòng son.
Trên tất cả ơn đời nguyên vẹn còn có tình thơ chắp cánh thơ bay. Từ những nét bút cùn hóa chữ cùng thăng hoa vui với đời này. Cánh bay Phạm Tương Như, chỉ chịu là tạm xếp chứ không hề chịu gãy bao giờ. Vì thơ anh là cánh bay ngàn dặm trên bầu trời lồng lộng thi ca. Anh ghẹo mây vân cẩu, anh níu áo hằng nga, anh bay vào minh nhật, anh sải cánh với ngàn hoa. Rất nhiều người đã gọi thơ Phạm Tương Như là thơ bay bổng và thơ anh không tính được tuổi đời. Thơ anh có cả khung trời tuổi trẻ, tuổi thanh xuân chưa biết lụy phiền, thơ anh có một thời lính trận, những cánh thép bay vào lửa đạn nghiêng trời. Thơ anh có những người tình lỡ qua đời nhau mà chẳng bảo gì nhau. Và thơ anh luôn xanh màu cỏ của thảo nguyên bát ngát mênh mông của tự do và tung bay thỏa chí. Không buộc ràng vì những ước lệ thơ.
      Từ những vần thơ thấm màu mực tím, tuổi học trò hoa cỏ hương đưa, theo hơi thở nồng nàn Nam Bộ đến những vần thơ dùng “hát ru đời” trong lặng thầm và vô cùng dung dị, chân chất thật thà như những nhánh phù sa. Phạm Tương Như với những bước đi vững chải đã tạo cho mình một vóc dáng thơ riêng giữa cõi thơ man man diệu tuyệt. 
      Trên bàn viết là “vết trăng trên cỏ” tập bản thảo vừa xong trang cuối của người thơ Phạm Tương Như gởi đến nhờ thêm chút màu mè mỹ thuật. Tôi tự nhủ cần gì trang với điểm vì thơ tự thơ đã có hồn tỏa sáng vậy mà tôi không khỏi ngẩn người khi người thơ thả chữ:

*…Anh về giữ hộ bóng em
Trải sương lối cỏ cho mềm bước chân…


Hoặc
*…Giữ trăng khuya lén soi rèm
Bóng lưu cổ kính, đập tìm ngày xưa…
 
    Phạm Tương Như thường cúi mình xuống hoa cỏ đẫm hơi sương và ngẩng lên với trăng tròn nghiêng bóng, anh như nhập hồn thả chữ trong lặng lẽ miệt mài.
 
Bàng bạc trong thơ anh luôn ngợi ca hai yếu tố ấy phải chăng anh luôn mở hồn ra hòa nhập với thiên nhiên.Yêu những đời hoa dại, cỏ hoang và yêu cả bầu trời lồng lộng gió trăng, phải chăng là anh nhân cách hóa, hướng tầm nhìn về quá khứ hoa niên cũng nhỏ nhoi thơ ngây hiền dịu như cỏ hoa hoang dại giữa gió nội hương đồng. Phải chăng là anh luyến lưu một thời thanh bình đã mất.Thời mà những cánh diều trẻ thơ còn tung bay trên những cánh đồng Nam bộ quê anh. Phải chăng anh không thể nào quên những cánh đồng mây mà một thời anh lướt gió, cánh sắt nghiêng chao như niềm vui mở, khi phi vụ hoàn thành. Những chuyến bay đêm anh bay vào trăng cổ tích chẳng biết có mơ níu áo hằng nga đề thơ của lính. 
Có thể có vì:

*Áo người hai vạt đề thơ
Hoa thêu lụa tím ngẩn ngơ tấc lòng


Nếu không thì sao lại:
*Đan trăng vào lá treo cành
Thuyền về bến cũ đời xanh biếc hồn


Hoặc
*Cỏ đồng lã ngọn ngu ngơ
Ráng chiều hồng ửng vắt bờ mây xa

Đọc Thơ Phạm Tương Như khó lòng lý luận, vì thơ anh trần trụi nhưng mượt mà, có nghĩa là yêu thương giận ghét thích gì nói đó và nói thẳng không vòng vo, không kiếm tìm ẩn tự không làm dáng cho ra vẻ bác học thanh cao, không làm cho chữ nghĩa thui chột vì những ngôn từ cách tân lố bịch.
        Thơ Phạm Tương Như đi vào lòng người đọc nhẹ nhàng như dân ca nam bộ, như những làn vọng cổ văng vẳng trên sông khi khói chiều lan tỏa. Có những thất vọng bi ai nhưng không làm nhạt nhòa nước mắt, có những niềm vui khoái hoạt bình dị đời thường.
Ví như

*Ngẩn ngơ trong gió hồn anh lỡ
Trăm ngã mây trôi giạt hướng đời…

Và anh cũng không hề dấu
Chút ởm ờ cùng thơ năm chữ

*Mỗi lần em quay lưng
Là dòng thơ dang dở
Là anh nhớ vô cùng
Là thơ chờ thi tứ!...

Thi tứ là em, mà em quay lưng là anh phải đợi, như vậy thử hỏi không trữ tình sao được, có chút ởm ờ, có chút tôn vinh kín đáo, nhưng thử hỏi đối với thi ca người nữ nào mà không đáng tôn vinh dù người ấy là người tình lỡ của thi nhân. Bất kỳ người thơ nào cũng có một đối tác để làm nguồn thi hứng của mình, không có, thì thơ chỉ còn xác mà không hồn. Phạm Tương Như không chỉ có một đối tác duy nhất mà dường như quanh anh tất cả đều trở thành nguồn thi hứng cho thơ anh. 
        Có một thi sĩ nào đó đã nói, trong mỗi sáng tác thơ văn đều có một phần sự thật, với Phạm Tương Như thì không phải chỉ một phần sự thật mà là nhiều phần sự thật. Từ những trải nghiệm buồn vui trong đời sống, quan hệ lâu dài hay thoáng qua đều để lại trong thơ Phạm Tương Như những dấu ấn không phai mờ, dù là hoan lạc hay bi ai nếu không là như vậy thì tại sao:

Tiếng lòng chạm vỡ hồn đêm
Cây rung lời gió dịu mềm dáng xưa…

Hoặc cụ thể hơn:
*Trái tim chùng chưa đốt đã thành tro
Dù nỗi nhớ, niềm đau không muốn giữ
Lời hẹn thề đầu môi ai ướm thử…
Mà như trăng tròn khuyết giữa hiên đời…
      
      Tôi gọi tên người thơ Phạm Tương Như như xin cùng nhập cuộc, vào cuộc rong chơi ở cõi thơ tình miên man bất tận tìm về suối nguồn lãng mạng một thời, đã đánh mất trong chiến tranh.
Và chính đời anh một thời binh lửa đã mất mát hầu như gần hết nhiệt huyết thanh xuân.
      Dù vậy Thơ Phạm Tương Như không chất chứa hận thù rực lửa, không oán hờn đến nghẻn máu con tim, không lên tiếng đòi bồi hoàn những gì đã mất thuộc về vật chất kể cả những phần thịt da đã để lại chiến trường.  
      Anh làm thơ như một tuyên ngôn để đòi lại một thứ duy nhất đó là tình người mãi mãi yêu người. Bất kỳ nhìn dưới một góc độ nào cũng không thể phủ nhận điều này. Chính vì vậy ta có thể xem như  thơ Phạm Tương Như có một cõi Thơ tình rất riêng. 

*Ta về trải cỏ làm giường
Trải trăng làm chiếu, giăng sương làm mền
Tìm em hoa dại không tên
Say trăng thềm cỏ, gió lên lẫy Kiều
      
      Tôi mượn bốn câu này thay lời kết cũng như để giới thiệu đến người đọc nhân sinh quan của
Phạm Tương Như nhẹ nhàng dung dị trong cõi thơ trữ tình, lãng mạng đậm chất dân gian vì
Thơ chính là người. 
 
alt

      Qua tập thơ”vết trăng trên cỏ” tôi cảm nhận Phạm Tương Như còn ngồn ngộn sức sống để chấp nhận lên đường, bay cùng chữ nghĩa vào vòm trời thi ca Hải ngoại mênh mông nhưng cũng đầy gió chướng.

Viết từ Tụ Hiền Trang
Túy Hà 
 
*chữ in nghiêng thơ Phạm Tương Như
Category: Văn

Bài mới nhất

Who's Online

We have 17 guests and no members online

Visitor Counter